Món Ăn Đặc Thù Miền Bắc: Vĩnh Phúc - 21 May 2011 - 08 văn hóa học - Đại học Sư Phạm Đà Nẵng


Chào mừng Các bạn đã ghé thăm Website của tập thể lớp chúng tôi vào CN, ngày 11/12/2016, lúc 2:24 AM. Chúc bạn tìm được những điều bạn cần trên Website của lớp chúng tôi. Nếu Bạn muốn Download tài liệu thì xin vui lòng đăng nhập để thấy linhk, nếu có thắc mắc gì xin vui lòng liên hệ với Quản trị Website theo số điện thoại: 0985639026 hoặc Email: chinh08cvhh@gmail.com. Xin chân thành cảm ơn các bạn.
Trang chủ » 2011 » Tháng 05 » 21 » Món Ăn Đặc Thù Miền Bắc: Vĩnh Phúc
11:58 PM
Món Ăn Đặc Thù Miền Bắc: Vĩnh Phúc
Món Ăn Đặc Thù Miền Bắc: Vĩnh Phúc

GỎI CÁ ĐẦM VẠC - VĨNH PHÚC

Gỏi là món ăn dân dã, phổ biến ở nhiều vùng miền trong cả nước. Tuy vậy, mỗi nơi lại có một cách làm, cách thưởng thức rất riêng. Ở xã Thanh Trù, miền quê ven đầm Vạc - Vĩnh Phúc cũng có món gỏi cá ngon nổi tiếng mà bất kỳ gia đình nào cũng có thể làm được.

 

Cá đầm Vạc có nhiều loại làm gỏi ngon nổi tiếng nhưng ngon nhất là cá chép. Cá làm gỏi nên là cá đực, to vừa phải từ 1 - 1.2kg cho một mâm từ 4 - 6 người.

Muốn ăn bữa gỏi ngon rất dễ, chỉ cần chuẩn bị một số loại gia vị gần gũi với nhà nông như: thính đậu tương (hoặc thính gạo tẻ cũng được), các thứ lá cây: mơ, sung, ổi, đinh lăng (đều là lá bánh tẻ), quả chuối tiêu xanh, gừng, ới, mắm tôm. mẻ, riềng củ, ...

Cá rửa sạch và bóc mang, vớt lên sàng tre để ráo nước. Cá tươi được đánh hết vẩy rồi dùng giấy bản gói bao quanh cho khô thịt cá. Khi chuẩn bị ăn mới đem ra thái miếng; mỗi miếng dài khoảng 4-5cm, độ dày vừa phải và bày vào đĩa. Đầu và xương của con cá thái gỏi đem băm nhỏ nấu dấm (ở làng Vị Thanh gọi là nấu riêu) với mẻ lọc sạch và riềng củ giã nhỏ bỏ xơ, nấu sền sệt đến chín kỹ. Người nấu cho mắm muối vừa phải; người ăn nếu thấy nhạt thì chấm thêm vào bát nước chấm đã để sẵn, cho vừa miệng.

 

Người Vị Thanh - Thanh Trù thường ăn gỏi vào buổi chiều tối mát mẻ, có thời gian và đông đủ gia đình, bạn bè, người thân. Tuỳ theo nhu cầu sở thích, có thề ăn cá gỏi với thứ này, thôi thứ khác, uống rượu hoặc không uống rượu. Phổ biến hơn cả là ăn với lá sung, lá mơ, đinh lăng, quả chuối tiêu xanh tước vỏ thái mỏng, gừng thái mỏng...

 

Xếp mọi thứ lá gia vị, lá thơm ăn kèm vào trong bát, dùng muôi múc riêu đổ lên, sau đó đặt miếng cá gỏi lên trên rồi cuốn tròn thành miếng, chấm với mắm tôm chanh ớt là ngon nhất; ai không ăn mắm tôm thì chấm nước mắm chanh ớt.

 

Hiện món ăn dân dã này được nhiều nhà hàng ở Vĩnh Phúc chế biến rất đa dạng để phục vụ thực khách gần xa về với quê hương.

_________________________________________

DỨA TAM DƯƠNG VĨNH PHÚC

Dứa Tam Dương: Đặc sản Vĩnh Phúc: Tam Dương là huyện trồng nhiều dứa nhất tỉnh. Trước ngày kháng chiến chống Pháp (1949), từ các xã Đại Đình, Tam Quan qua các xã Đồng Tĩnh, Hoàng Hoa đến xã Hướng Đạo có nhiều trang trại trồng dứa; bà con gọi là rừng dứa. Mối rừng dứa chiếm một quả đồi; bao quanh là dây mây; bên trong trồng trám đen, trám trắng và cây dọc; dưới bóng cây này là cây dứa, bạt ngàn dứa.
Dứa Tam Dương hầu hết là dứa ta: dứa mật, dứa mỡ gà, dứa hướng Đạo...Dứa mật nhiều nước và rất ngọt. Dứa mỡ gà ruột màu vàng nhạt. vị chua. "Dứa Hướng Đạo” quả nhỏ, ruột dòn, vị ngọt mà dốt dốt chua, ăn ngon nhất.
Vào rừng dứa mùa quả chín, trông rất vui mắt. Cây dứa xanh um, lá mọc dài, cạnh sắc như lưỡi cưa đỡ lấy trái dứa vàng nơi chính giữa cứ như một bông hoa xanh khổng lồ mà quả dứa là nhụy với túm tóc xanh xanh dựng đứng trên đầu. Khách vào thăm, bao giờ chủ rừng cũng mời ăn. Có hai kiểu ăn: hoặc gọt hết cả mắt và thịt dứa bên ngoài, chỉ còn ít ruột bên trong (độ nửa quả) mà ăn thì không rát lưỡi; hoặc đập đập dứa vào gốc cây hay thớt gỗ, vừa đập vừa xoay cho cho ruột dứa nát ra nước mật, sau đó dùng dao nhọn khoét một lỗ và ghé miệng vào uống...Xin mời khách cứ ăn hay uống như thế, ăn thoải mái, miễn phí, chán thì thôi; nhưng thực tình cũng không ăn được nhiều vì quá ngọt.
Món mứt dứa được chế biến như sau: Trước hết, người ta không dùng dứa mật vì ít sơ, nấu dễ nát và quắt lại; cũng không dùng dứa hoa vì quả nhỏ quá; mà thường dùng dứa mỡ gà, ruột to vừa phải và nhiều xơ thấm được nhiều đường. Dứa chọn mua về, gọt hết mắt, cắt từng khoanh dầy độ 1,5cm, thả vào ngâm nước phèn chua. Cắt đủ mẻ nấu thì vớt dứa cho vào luộc chính tới, rồi đem ép nặng cho chảy hết nước, chỉ còn lại xác dứa. Đổ đường vào chảo nấu, cứ 1kg xác dứa thì 600g đường. Cho một ít nước lã vào đường, đun bằng than hoa, cho đường sôi tan ra và tiếp tục đun đến khi đường thành châu thì đổ xác dứa vào. Nước trong xác dứa sẽ làm đường loãng ra. Tiếp tục giữa lửa than cháy vừa phải để nước được sôi lọp bọp cho đường thấm vào xác dứa, đến khi đường thành châu trở lại là được mứt.
Mứt này làm từ mùa thu hoạch dứa để đến tết vẫn giữ nguyên màu sắc, hương vị. Miếng mứt dứa ăn dai dai, càng nhai càng ngọt, lại dôn dốt chua, rất ngon; ăn một lại muốn ăn hai

______________________________________________

ĐẬU RÙA TUÂN CHÍNH VĨNH PHÚC

Đặc sản đậu Rùa Tuân Chính — Vĩnh Phúc: Không ai biết nghề làm đậu phụ làng Rùa xã Tuân Chính có tự bao giờ. Hỏi cụ cao tuổi nào, cụ cũng bảo từ khi còn bé cụ đã được ăn đậu Rùa, cụ còn nói thêm: xưa cụ đã hỏi ông của cụ thì cũng đã được trả lời là "Từ khi ông bé bằng cháu, ông cũng đã được ăn đậu Rùa”, nghĩa là lâu lắm lắm rồi.
Xã Tuân Chính hiện nay có nhiều hộ gia đình làm đậu phụ vẫn giữ được kỹ thuật truyền thống xưa. Nguyên vật liệu làm đậu phụ khá đơn giản, chỉ cần đỗ tương, cối đá xay và nước chua. Cái làm nên đầu ngon là cái tâm cộng với đôi bàn tay khéo léo của người làm nghề.
Đỗ tương để làm đậu Rùa là loại đỗ hạt to, đều, tròn, bóng. Ngâm đỗ trong nước chừng 5-6 giờ rồi đem đãi sạch, cho vào cối xay (ngày nay có thể dùng máy nghiền), dòng sữa ngà, dài như sợi mây, chảy tưởng không bao giờ dứt. Xay xong, đổ nước đậu vào một cái túi vải, lọc kỹ hai ba lần. Đỗ nước đậu đã lọc vào nồi, bắc lên bếp đun sôi chừng nửa giờ. Có thể để nguyên nước đậu trong nồi và tắt lửa hoặc múc dần ra chậu, hoà lẫn nước chua (còn gọi là nước giống) vào khuấy đều liên tục cho đến khi thấy nổi đều cái lên là được.
Nước chua được làm từ chính nước đậu đã múc hết cái, để một hai ngày cho chua, còn pha nhiều hay ít nước chua thì tuỳ kinh nghiệm cũng như bí quyết của người làm. Cái đậu nổi đều múc ra đổ vào khuôn gỗ đã rải bên trong một miếng vải mỏng, đầy khuôn, gói vải lại, dùng vật nặng ép đều bề mặt khuôn rồi đem cắt.
Người làng Rùa thường làm hai loại đậu: đậu trắng và đậu nướng than, mỗi loại đều có hương vị riêng. Đậu trắng, miếng đậu mịn không bở, ăn có vị mát. Đậu nướng dai dai, giòn giòn, thoảng vị ngọt vị bùi của đỗ tương rang. Những miếng đậu chỉ to hơn bao thuốc lá một chút, được nướng qua, mình uốn cong cong màu vàng đậm, trông thích mắt. Đây là nét rất riêng của đậu Rùa. Nó không dày như cục gạch và cũng không trắng như như các loại đậu khác. Chỉ cần sắt miếng vuông quân cờ, rim nước mắm, ăn đã trôi cơm lắm. Nếu được chấm mắm tôm đồng làm lấy từ tôm riu thì tuyệt vời. Mắm tôm rót ra bát có sắc mầu đỏ au, tay phải lắc lọ mới chảy ra được, vắt nửa quả chanh tươi, đánh bông lên. Chạm miếng đậu Rùa vào bát mắm tôm thơm lừng uý, nước bọt đã tứa ra ăn chẳng biết lúc nào là no cả

______________________________________________

CHÁO SE VĨNH PHÚC

Cháo se, bánh hòn Hương Canh — Vĩnh Phúc
Cháo se, bánh hòn có lẽ chỉ có ở Hương Canh, huyện Bình Xuyên. Chọn loại gạo ngon, vo nước thật sạch rồi xay bột và lọc ngay, không ngâm nước lâu hoặc pha thêm hàn the. Bột được chia làm 2 phần: một phần đem thổi xôi chín, một phần để sống, nhào với nhau rồi cho vào cối đá lèn cật lực, đến lúc không dính tay mới đem se cháo hoặc nặn bánh.
Nước nhào bột là nước hứng giữa trời, đựng trong chum lưu niên, có nắp đạy, trong vắt. Bột se nấu cháo không nhọn hai đầu mà phải tròn đều, dài như sợi bún. Nấu Cháo se phải chọn loại thịt sao cho khi ăn phải vừa ngọt, vừa béo và không ngấy.

Nhân bánh hòn chủ yếu là hành băm nhỏ với mỡ, thêm chút mộc nhĩ. Hành phải kén hành hoa, thứ nhỏ dảnh. Mỡ không phải là mỡ phần béo ngậy mà là mỡ cơm sôi, có lẫn thịt mới ngon. Thông thường khi ăn thì chiếc bánh cắn đôi, nhúng vào bát cháo cho nước cháo ngấm vào mảnh bánh, ăn mới ngon. Nếu thích chấm thì pha nước chấm cũng phải là: Có mắm mà không được mặn, có dấm mà không được gắt, có đường mà không được lợ, có tỏi mà không được hôi, nhiều ớt mà không được cay. Ăn thứ bánh có bột nhuyễn mà không nhão, dẻo mà lại dai, không cứng, không thô ráp, ăn với thứ nước chấm này, người thưởng thức nhớ đời .

Nguồn: saigontoserco

Chủ đề: Ẩm Thực | Lượt xem: 298 | Đăng bởi: hoangtu_bongdem2912_86 | Đánh giá: 0.0/0
Total comments: 0
Chỉ thành viên mới có thể thêm ý kiến.
[ Đăng ký | Đăng nhập ]
 
Trang chủ | Lý lịch! | Ghi danh | Đăng xuất | Đăng nhập 

Website được phát triển bởi các thành viên lớp 08cvhh - Khoa Ngữ Văn - Trường đại học Sư Phạm Đà Nẵng

== Website bắt đầu hoạt động từ ngày 01 tháng 5 năm 2011==